Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

Bầu trời đầy Tuyết, ngày 24 tháng 12 năm 2013

Các cháu yêu quý!
Hôm qua khi nhận được thư của các cháu, Ông đã suy nghĩ rất lâu và quyết định viết thư này cho các cháu. Trước tiên, Ông cầu chúc cho mẹ của các cháu được bình an, mau hồi phục sức khỏe để sớm ra viện về nhà với các cháu nhé! Ông cũng chúc cho ông bà ngoại, ông bà nội các cháu luôn khỏe mạnh để có thể đến chơi với các cháu nhiều hơn.

Về phần các cháu, ông thấy là đợt này trời rất lạnh mà các cháu ăn mặc rất phong phanh, thỉnh thoảng đi đường còn quên găng tay và bịt khẩu trang. Các cháu nhớ mặc ấm để đêm về đi ngủ không bị tịt mũi và ho nhé! Như thế rất hại sức khỏe đấy! Đi viện còn tốn tiền và mất thời gian nhiều nữa, thật không tốt lắm đúng không các cháu.

Hôm trước ông qua trường Tiểu học Trung Hòa, thấy cháu Hải Long đang chơi trong sân, cháu có phần tinh nghịch quá, thường hay trêu trọc bạn bè dẫn tới ẩu đá, đánh nhau, cô giáo nhắn tin cho bố mẹ, mẹ cháu buồn lắm đấy! Từ giờ Ông mong cháu chăm ngoan hơn, cẩn thận viết chữ đẹp hơn, rõ hơn và chăm học tiếng Anh nhé! Nếu cháu giỏi tiếng Anh sau này cháu sẽ kết bạn được với rất nhiều các bạn đến từ năm châu bốn bể, cháu sẽ đọc được nhiều cuốn truyện hay của các tác giả trên thế giới, có thể chơi magic với rất nhiều các bạn nước ngoài, có rất nhiều bạn thông minh, học giỏi, chơi game giỏi, nếu cháu chịu khó học tập thì cơ hội của cháu rất lớn đấy! Cháu có hứa với Ông không?

Cháu Phương Linh thân mến!

Cháu rất có năng khiếu trong việc học Toán, có điều cháu chưa chịu tập trung thôi, Ông thấy khi cô giáo giảng bài, cháu thường quay sang bạn nói chuyện hoặc nghĩ vẩn vơ về điều gì đó, thỉnh thoảng Ông thấy cháu hay cười một mình, chắc hẳn cháu rất hay suy nghĩ phải không? Ông mong cháu sẽ tập trung lắng nghe lời cô giáo giảng hơn, về nhà cháu cần tự giác học tập, là chị cháu phải gương mẫu cho em Hải Long noi theo nhé! Ăn cơm xong là các cháu nên ngồi vào bàn học tập ngay, không nên để bố mẹ nhắc nhở, bố mẹ cháu rất kỳ vọng vào cháu, mong cháu học giỏi để sau này trở thành người có ích, có thể giúp bố mẹ trông nom em, chỉ bảo em nhiều việc. Cháu có đồng ý không? Ông cũng rất muốn cháu học để có thể biết một môn nghệ thuật nào đó, cháu thích học môn gì? Vẽ, múa hát, nhảy hay chơi đàn? Việc học tập các môn nghệ thuật này còn giúp cháu mạnh khỏe hơn, hiểu biết hơn và mai sau khi ra ngoài giao lưu, gặp gỡ các bạn cháu sẽ tự tin hơn rất nhiều. Nếu biết chơi nhạc cụ hoặc biết vẽ, lại nói tiếng Anh tốt nữa thì Ông tin chắc rằng cháu Phương Linh sau này sẽ rất được bạn bè yêu mến, nể phục. Cháu chú ý giữ gìn vệ sinh thân thể nhé, ở tuổi cháu bắt đầu cần giữ cho cơ thể được sạch sẽ, gọn gàng và chỉn chu rồi đấy, phụ nữ lôi thôi ra ngoài rất hay bị các bạn cười chê, mà Ông thì hoàn toàn không muốn cháu của Ông phải nghe những lời ấy, cháu Ông vốn rất xinh mà! Nhất là đôi mắt của cháu, thật đẹp và long lanh (nếu phải đeo kính cận thì xấu đi rất nhiều đấy).

Cuối cùng, Ông chúc cho cả hai chị em đều ngoan, học giỏi và luôn có ý thức tự giác trong việc vệ sinh cá nhân và học tập nhé! Chúc các cháu có một mùa Giáng sinh an lành và hạnh phúc!

Tái bút: Ông thấy bộ truyện này rất hay và bổ ích nên Ông mua tặng hai chị em, các cháu đọc và ghi nhớ các câu chuyện để học tập nhé!

Chào các cháu.

Ký tên
Ông Già Noel Santa Claus.





Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2013

CHUYỆN NHÀ TÔI - P1

Bố tôi là bộ đội, mẹ tôi là giáo viên, hai nghề này được ví như "cặp trời sinh" trong những năm đất nước còn chiến tranh, rồi sang thời bao cấp, hai nghề này vẫn được coi là những nghề hết sức đáng mơ ước của mọi công dân nước CHXHCN Việt Nam. 

Nói thế chứ thật ra không phải thế. Căn nguyên của câu chuyện trước hôn nhân của bố mẹ tôi là cả hai là "đồng chí" của nhau, cùng công tác trong một đơn vị, hai ông bà đều là kỹ sư vô tuyến điện, binh chủng Rada, Phòng Không - Không quân. Bố mẹ tôi gặp nhau tại đơn vị, bố tôi để ý đến mẹ tôi theo một cách như nào đó, ít được kể lại nhưng lõm bõm là bố tôi hồi xưa gầy nhẳng, đen thui, được cái thông minh, hiền lành và giàu nghị lực. Mẹ tôi hồi ý cũng gầy nhẳng, có phần hay đùa và ương bướng. Hai người đến với nhau theo cách thông thường, sau khi ông nội tôi mất một năm, họ cưới nhau. Từ đó, mẹ tôi xin chuyển công tác về địa phương, ban đầu làm ở Huyện uỷ, sau đó chuyển sang nghề giáo dục cho tiện việc nuôi con, chờ chồng. 

Bố tôi đi công tác xa biền biệt, đi khắp các chiến trường từ Nam ra Bắc, bố mẹ tôi lấy nhau, sau 3 năm mới có chị gái tôi, sau 6 năm mới có tôi, bốn năm sau lần lượt hai đứa em nữa kế tiếp ra đời. Sinh đứa nào bố tôi cũng vắng nhà, chỉ duy nhất cô em út sinh năm 1984 là bố ở nhà. Lúc ấy, bố tôi cũng xin ra Bắc công tác, vừa công tác bố mẹ tôi vừa làm thêm kinh tế để nuôi mấy chị em tôi. 

Những năm 1980, bố mẹ tôi làm thêm rất nhiều nghề, mẹ vừa dạy học vừa tăng gia sản xuất, bố vừa công tác vừa đi buôn bán kiếm thêm. Tôi nhớ như in, ngay từ những năm 4-5 tuổi, tôi đã nghe và thuộc làu làu những bài hát của Thanh Tuyền, Chế Linh, Duy Khánh, Tuấn Vũ, Hương Lan... Hồi ý âm nhạc làm gì có gì ngoài đài phát thanh và băng nhạc. Những băng nhạc to bằng cái rá đựng cơm nguội, với dây dợ bùng nhùng, hay bị rối khi đầu quay hỏng. Chị em chúng tôi mang mấy cái dây băng đó giăng từ cây đu đủ sang cây xoan, từ ngõ vào đến tận cổng nhà tôi còn chưa hết. Hồi ấy làm gì có loa, bố tôi thửa luôn cái thùng tưới rau của mẹ, gò thành cái loa to bổ chảng, gác lên hiên nhà, mở nhạc cho cả xóm nghe. Bố tôi dùng luôn nghề nhà nước đã dạy để làm kinh tế, ông mở cửa hàng sửa chữa vô tuyến, đài đóm, quấn dây đồng làm... Bố hút thuốc nhiều, tiện mồm làm luôn cả cửa hàng bán thuốc lá cuốn. Hồi ý, đa phần các chú, các bác cuốn thuốc lá bằng tay, bố tôi có cái hộp cuốn bằng gỗ, tôi thỉnh thoảng cầm hộp gỗ quay quay, cũng ra được vài điếu trông hay ho ra phết. Hồi ý, bố tôi hay cho chúng tôi ngồi "bình bịch" về quê, chiếc xe đầu tiên của gia đình tôi, nghe nói bố mang nó từ Sài Gòn ra từ năm 1971, chôn dưới đất, sau giải phóng mới đào lên và sử dụng. Cả huyện chỉ có nhà tôi có xe máy, oai không thể tả. Nhưng hồi ý tôi chưa biết oai, tôi như thằng con trai, suốt ngày được mẹ mặc áo ba lỗ đạp nắng chơi với thằng em trai ngoài ngõ, da đen thui, tóc ngắn cũn và có cái mặt ương bướng, lầm lì. Cả nhà gọi tôi là Quắm, vì cái mặt lì lợm và ánh mắt như lườm, như cau có của tôi lúc bấy giờ.

Năm 1985, nhà tôi chuyển từ xóm ra đường lớn, bố mẹ tôi làm thêm nhiều nghề, nào là bán buôn miến dong, có những mùa Đông, mấy đứa con ngồi quanh mẹ bên bếp lửa, mẹ tôi rang một chảo lớn toàn miến, miến nở bung, trắng muốt, khẳng khiu, ăn thật ngon và giòn, thơm nức. Rồi sau đó chuyển sang bán xe máy, hồi ý toàn đi Simson, xe kích, Minsk, sau đó là xe Win. Lần đầu tiên tôi đi xe máy là năm tôi học lớp 7, tôi tập đi Barbetta, "xe ấy đi dễ vô cùng, đứa nào ngu cũng biết đi", bố tôi bảo thế. Tôi sợ, không dám đi xe các loại xe kia tí nào, không cả dám học, chỉ trực chờ ông anh con nhà bác chở đi học, trong khi đó thằng em trai lớp 5 của tôi nó đã nhảy lên xe, ngồi trước các chú phóng vù vù. Đến năm lớp 10, khi đi học xa nhà, tôi mới học đi xe máy và biết đi từ đó đến giờ (vẫn chưa quên :D). 

Đó là chuyện buôn xe, sau này bố mẹ tôi chuyển sang nghề kim hoàn, năm 1991 cả hai ông bà bắt đầu xin nghỉ hưu và chuyển hẳn sang nghề kinh doanh vàng bạc, cho tới nay.

(Còn tiếp)

Thứ Bảy, 7 tháng 12, 2013




Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013

Từ ngày Mẹ sinh ra chị em tôi đến nay, đã trải qua 40 năm cực nhọc, vất vả. Chị gái tôi hơn tôi 6 tuổi, dưới tôi còn một em trai và một em gái. Trước đây, tôi thường nói với mọi người rằng tôi quý bố tôi nhất, cho đến năm tôi khoảng 15 tuổi gì đó, không nhớ chính xác lắm, tôi nói với bố tôi rằng "Trước thì con qúy bố nhất, nhưng càng lớn con càng thương mẹ", Bố tôi lúc ấy rơm rớm, tôi nhớ rất rõ, ông có vẻ gì đó như hụt hẫng, như ghen tị, như tiếc, như cảm động. Tôi đoán là ông hơi cảm thấy mất mát một chút vì đứa con gái rượu của ông chia sẻ tình yêu, tình yêu mà vốn ông đinh ninh là nó chỉ dành cho ông, sang cho mẹ nó. Nhưng đồng thời, tôi cũng biết rằng ông cảm động, vì con gái của ông đã lớn hơn một chút, biết nghĩ hơn một chút, và có lẽ là ông đang nhớ tới người mẹ của mình. 

Mẹ tôi, với tôi bà là một người phụ nữ thông minh và đảm đang. Mẹ nấu ăn không khéo, trừ các món ninh - hầm - nhừ, nhưng Mẹ giao tiếp giỏi, thẳng thắn, nghiêm túc và hết mình vì gia đình. Mẹ không biết trang điểm, ngại mặc quần áo đẹp, không biết cả cách dùng kem dưỡng da... Lần đầu tiên nhìn thấy mẹ bôi kem dưỡng, tôi bực mình gắt lên: "Sao mẹ có thể bôi như thế được nhỉ, bôi thế thì nhăn hết da chứ đẹp lên sao được". Đến mặc cái áo, cái quần, đi đôi dép mẹ tôi cũng may kiểu cổ hủ, màu sắc đơn điệu, bà một lòng một dạ "Già rồi còn hoa hoè hoa sói, chải chải chuốt chuốt không sợ người ta cười cho à?". Tôi thường gắt mẹ, không thích mẹ mặc những đồ đó đi cùng tôi. Đến một lần, khi Bố mẹ cùng tôi ra nước ngoài, đi du lịch lên vùng núi cao, mẹ tôi bị nẻ, da bong tróc cả, tôi nhìn thấy da mẹ đã nhăn nheo, bỗng thấy xót xa, cứ bắt mẹ ngồi yên để bôi kem dưỡng, rồi hướng dẫn mẹ cách dùng, lần đầu tiên tôi dịu dàng, ân cần với mẹ, hình như cũng là lần đầu tiên bàn tay tôi ôm trọn gương mặt mẹ, một cách nâng niu, trìu mến. Cảm giác giận mình, hờn mình và hối hận về cách cư xử với mẹ trước đây ùa về, tối hôm đó, tôi đã giấu những giọt nước mắt thương mẹ vào gối.

Tôi mải mê dong chơi, quên cả lối về thăm mẹ. Hôm ấy nhớ mẹ quá, tôi gọi điện cho mẹ, bảo là nhớ mẹ. Tôi sững sờ khi nghe mẹ nói "Mẹ cảm ơn". Tôi nhớ mẹ mà mẹ lại nói lời cảm ơn? Tôi suýt khóc, nhận ra rằng kể từ khi biết ghi nhớ mọi chuyện, tôi đã quên việc nói lời yêu thương và nhớ nhung bố mẹ. Mấy chục năm nuôi con, chưa bao giờ mẹ được nghe con nói lời nói nhớ mẹ, tôi đã khiến mẹ giật mình, phản xạ tự nhiên nói lời cảm ơn khi thấy ai đó đối tốt với mình. Tôi cúp máy và khóc. Tôi khóc vì cái sự vô tâm và khô khan của mình trong mấy chục năm qua khiến bố mẹ tôi thật thiệt thòi, thiệt thòi đến cả lời nói yêu thương của chính con cái của mình, dù những lời nói này đâu có mất tiền mua, đâu có quá khó khăn để tôi có thể tặng cho bố mẹ, thế mà tôi vẫn tiếc, vẫn keo kiệt không trao tặng cho người mà tôi thương nhất, biết ơn nhất trên đời. 


Viết những dòng này, lòng tôi đang nhớ tới mẹ, vì hôm nay là ngày của mẹ, mẹ tôi khi xưa cũng là cô giáo. Tôi mong mẹ luôn khoẻ mạnh và bình an, mong mẹ có thể cùng tôi đi tiếp những chuyến đi xa, từ lên rừng đến xuống biển, cùng tôi ngắm nhìn những cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ, những phố phường đông đúc trên khắp thế giới này. Như những ngày qua, rất nhiều những chuyến đi của tôi có bố mẹ đi cùng, và tôi vẫn mong được đi cùng họ nhiều hơn nữa. Có ai đó bảo không thích đi cùng bố mẹ, đi với người già thật chán, nhưng với tôi, còn được đi cùng bố mẹ là tôi còn vui, còn thấy hãnh diện. Vì khi ấy tôi còn được thấy bố mẹ tôi khoẻ mạnh, vẫn đầy ước mơ, vẫn còn mong muốn. Quan trọng hơn cả là, để tôi thấy yên tâm vì ông bà vẫn đang ở bên mình. 

(Viết cho mẹ nhân ngày 20/11/2013, với lòng nhớ mẹ vô cùng). 

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

Bài học số 2: Chăm lo cho những sở thích và thú vui

Trong vô vàn sở thích và thú vui, mỗi người đều có niềm vui riêng, nào là thêu thùa, may vá, nào là vẽ tattoo, nấu ăn, làm mộc... mình chọn trồng cây và chụp ảnh.

Khi bạn trồng cây, bạn sẽ yêu thiên nhiên hơn, yêu căn nhà của mình hơn. Mỗi khi nhìn thấy một mầm cây, một nhánh nụ nhú lên, cảm giác của bạn như vỡ òa, thật hạnh phúc và sung sướng. Sau bao ngày chăm bón, thành quả của mình đã được đền đáp, đền đáp bằng vẻ đẹp của những sắc màu và cả mùi hương. 

Hãy chọn lấy một niềm vui thích để chăm lo, việc này sẽ khiến cho cuộc sống của bạn thêm thú vị, từ những niềm vui đó, bạn sẽ nhận ra được nhiều điều mà trước đây bạn chưa để ý, chưa quan tâm. Và quan trọng hơn cả là, bạn cần biết yêu thương những thứ nhỏ bé, thân thuộc để vun đắp, tô điểm thêm cho cuộc sống của mình. 

Cuộc sống là muôn màu, mỗi mảng màu là một mảnh yêu thương. 



Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

HỌC YÊU THƯƠNG - Phần I

Trước giờ tôi chưa từng tự nêu khái niệm Học Yêu thương cho mình. Nói đúng hơn là Học cách để yêu thương và được yêu thương. Ngẫm lại, thấy thật sự là một thiếu sót lớn trong đời. Và tôi bắt đầu học, bắt đầu từ những trải nghiệm rất nhỏ, rồi nâng dần việc học theo các cấp độ. 

Bài học số 1: Học cách làm chủ bản thân

Cách đây khoảng 3 năm, khi lần đầu tiên tôi tìm kiếm từ khóa để đặt nickname cho mình trên một forum và được gặp gỡ với từ "inner space". Từ này cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi, trên miệng tôi trong vòng 1 tuần. Tôi tự hỏi: "Tại sao lại là inner space", dịch từ này sang tiếng Việt có nghĩa là "không gian nội tâm" và thấy đây là một từ mà tôi rất quan tâm, nhất là khi tôi đang cảm thấy mình thật sự khó kiểm soát bản thân trên nhiều khía cạnh của cuộc sống. Nào là cảm giác bực bội, cảm giác buồn bã, cảm giác cô đơn, cảm giác khó chịu, sự chịu đựng và tôi muốn bùng nổ... Tôi cứ thế, lần tìm theo từ khóa này để đọc và tìm hiểu. Sau đó, thấy các bạn HR của tôi tham gia một số khóa học liên quan tới vấn đề này, tôi cũng muốn tham gia để trải nghiệm việc thay đổi cách sống, cách nghĩ và cách xử sự. Thế mà phải sau một năm sau đó, tôi mới chính thức đến Trung tâm Innerspace để tham gia khóa học đầu tiên, khóa "Chiến thắng giận dữ". Khóa học này - giống như chiếc chìa khóa giúp tôi mở cánh cửa nội tâm của mình. Từ đó đến nay, cũng đã 2 năm, tôi tiếp tục tìm hiểu về con người mình một cách sâu sắc hơn, chủ động hơn. Và tôi thấy để yêu thương người khác, trước tiên bạn phải biết yêu bản thân mình, yêu mình để yêu người. Sự yêu mình ở đây không có nghĩa là sự ích kỷ, cá nhân mà là sự hiểu biết và cách ứng xử với các sự kiện xảy ra quanh chúng ta hàng ngày. Có câu thế này: "Điều gì mình muốn làm cho mình thì hãy làm cho người khác". Nếu bạn muốn bình an, hãy làm người khác bình an, nếu mình muốn được yêu thương, quý trọng từ người khác, bạn hãy yêu thương và quý trọng họ trước. Cho đi rồi hãy nhận lại, hãy cho đi một cách vô tư và đừng mong chờ, kỳ vọng sự hồi đáp, bạn sẽ có được thứ mình mong muốn! Tôi đã làm, đã trải nghiệm và tôi thấy đúng. Quan trọng hơn, cuộc sống của tôi trở lên nhẹ nhàng và thư thái hơn rất nhiều so với trước kia. Sự giận dữ gần như tan biến (tuy đôi khi vẫn khởi phát), nhưng tôi đã mạnh mẽ hơn rất nhiều trong việc làm chủ cảm xúc bản thân, tôi đã biết cách yêu thương cảm xúc của tôi hơn rất nhiều. Ngày hôm nay tôi vẫn tiếp tục học bài học này, cho đến cả ngày mai và cả cuộc đời!

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

Cũng tự cho mình là một người khá khó tính trong việc lựa chọn sách để đọc, nhưng đúng là chưa đọc thì chưa thể kết luận cuốn sách đó có đáng đọc hay là không? Hệ quả là giờ ở nhà, có khá nhiều sách không được ưa thích, vẫn cứ xếp đấy, có những cuốn phải đến chục năm chưa giở lại. Vui chưa là vui?

Từ việc cảm nhận sách của các bạn nhóm Mến Sách, mình cũng đã lược bỏ được một phần nào những khó khăn trong lựa chọn đầu sách để đọc, các bài cảm nhận của các bạn, mỗi bài mỗi vẻ, đều có những cảm nhận khá thú vị.

Tối qua, mình đã đọc cuốn “Bí mật chiếc xô cảm xúc”, cuốn sách được mượn từ anh Thăng, nguồn cảm hứng để đọc cũng được “múc” từ “chiếc xô” cảm nhận sách hàng tháng của anh ấy về cuốn này.

Vì được phép viết lại cuốn người khác đã viết, nhân dịp trả nợ tháng 3 – mùa hoa Gạo đỏ, mình viết lại cảm nhận sách cho cuốn này. Hy vọng góp thêm một góc nhìn, để cùng mọi người tiếp tục đồng hành trên con đường tương lai của Mến sách.
Ở đây, mình không bàn về mục lục cuốn sách, cái này, nếu các bạn đọc, các bạn đều có thể thấy được. Mình muốn chia sẻ những cảm nhận về một số nội dung gây ấn tượng cho mình. Và dưới góc độ của một người làm nhân sự, mình cũng muốn tìm hiểu thêm và áp dụng vào công việc, vào cuộc sống hàng ngày.

Nhìn một cách tổng thể, cuốn sách có một cách diễn đạt, trình bày không có gì bắt mắt, mang tính chất rất phổ thông, quần chúng, giọng kể cũng nhàn nhạt, quen quen. Theo thói quen, mình đọc rất nhanh, rất lướt. Cứ đọc thế cho đến khi chợt dừng lại và thốt lên ”Thật dã man, thật tàn ác” và tự hỏi “Tại sao con người ta lại có thể tàn độc như vậy?”. Xuất phát từ câu chuyện các binh lính Mỹ sau khi trở về từ cuộc chiến tranh Triều Tiên, họ có những biểu hiện của chứng “tuyệt vọng cực độ”. Họ sống trong một thế giới khép kín, tăm tối, im lặng với cặp mắt vô hồn và tinh thần rệu rã, một thời gian sau họ tìm đến cái chết để kết thúc mọi chuyện. Để cứu các binh sỹ này khỏi cái chết, Mayer – một nhà khoa học tâm lý chiến tranh thời đó, đã cùng các bạn đồng hành nghiên cứu nguyên nhân. Và họ đã phát hiện ra, Quân đội Triều Tiên sau khi bắt tù binh Mỹ, đã cho họ vào các trại tập trung, khoản đãi đầy đủ về vật chất, nhưng lại tách họ thành các nhóm nhỏ, dùng biện pháp được gọi là “vũ khí tối thượng”, loại vũ khí này chỉ gồm 4 chiến thuật sau:

1.       Chỉ điểm
2.       Tự phê
3.       Từ bỏ lòng trung thành với các cấp chỉ huy và tổ quốc
4.       Ngăn chặn sự hỗ trợ của cảm xúc tích cực

Để các công cụ trên được binh sỹ hưởng ứng, Quân đội Triều Tiên đã dùng các hình thức như thưởng vật chất để kích thích lòng tham của con người. Nhưng, khủng khiếp nhất, nhẫn tâm và tàn độc nhất vẫn là phương pháp “ngăn chặn cảm xúc tích cực”, thổi và đẩy mạnh các cảm xúc tiêu cực vào trong não của các binh lính bằng các thủ đoạn như: chế đơn xin ly dị giả của vợ các binh lính gửi từ Mỹ sang đòi ly dị, thậm chí gửi các các hóa đơn đòi tiền của các tổ chức tại Mỹ cho họ để họ mất niềm tin, không còn thiết tha với cuộc sống sau chiến tranh tại quê hương của mình.
Khi các bạn đọc tới đây, cảm giác của các bạn thế nào? Các bạn có thấy con người ta tàn nhẫn không? Kinh khủng không? Con người tìm tòi, suy nghĩ để chế ra các công cụ tra tấn mình như vậy, dưới góc nhìn của mình, thật rất đáng chống đối. Như thế mới thấy, vai trò của cảm xúc tích cực rất quan trọng trong việc khuyến khích con người sống có niềm tin, niềm tin vào bản thân, niềm tin vào cuộc sống để có động lực sống cuộc sống hạnh phúc, bình an.

Sau khi đã trải nghiệm qua các ví dụ sinh động về tác dụng của cảm xúc tích cực, tác giả bắt đầu phân tích về “chiếc xô cảm xúc và chiếc gáo cảm xúc”. Ở phần này, mình thật sự thích nội dung bức thư mà người cháu – tác giả cuốn sách, viết cho người ông – đồng tác giả cuốn sách này, nhân dịp sinh nhật của ông. Tom Rath viết về những kỷ niệm gia đình, cách giáo dục, ứng xử của các thành viên trong gia đình đã ảnh hưởng lên cuộc sống của của anh như thế nào? Trong đó, người ông, đóng vai trò như một trụ cột, người hướng dẫn, động viên anh suốt thời gian qua. Ông đã thổi những niềm tin vào cuộc sống của Tom, giúp anh phát huy điểm mạnh, hỗ trợ anh mở cửa hàng kinh doanh khi phát hiện anh có năng lực lãnh đạo và khả năng kinh doanh, đưa cho anh các phương pháp để anh tự nhận ra niềm vui sống khi phát hiện ra căn bệnh hiểm nghèo, căn bệnh đeo đẳng anh cho tới tận bây giờ: bệnh ung thư. Chính nền giáo dục của gia đình giống như những cột rễ được ăn sâu trong con người anh, biến nó thành sức mạnh nội tại để anh vượt qua căn bệnh, tiếp tục cống hiến cho xã hội. Anh chính là hiện thân của việc: Sống vì chính bản thân mình để vì nhiều người khác.

Trong phần nội dung này, có một câu ngạn ngữ được Tom đề cập tới mà mình rất thích: “Đừng bao giờ cố dạy heo học hát. Vừa mất thời gian vừa làm phiền con heo”. Mình rất thích thú với hình ảnh này. Ý nghĩa của câu này, có thể hiểu rằng, con người ta không cần phải được đào tạo để trở nên hoàn hảo. Hãy nhìn vào những điểm mạnh để phát huy. Ở đây, tác giả còn lấy một ví dụ rất sinh động về việc nhìn vào điểm số của con cái khi chúng học tại trường. Trong các điểm số 10, 9, 8, 2, bạn chú ý đến điểm nào nhất của con cái mình? Đa số là điểm 2 phải không? Xin chia buồn là bạn cũng giống vô số các ông bố bà mẹ trên trái đất này thôi, bạn sẽ cố tập trung xét hỏi con cái vì sao bị điểm xấu, rồi bằng nhiều biện pháp khác nhau để bạn “thúc” cho con bạn cải thiện điểm số này đúng không? Các thành viên trong gia đình Tom thì làm ngược lại đấy, họ nhìn vào các điểm tốt của Tom và thúc đẩy chúng, điểm xấu thì để Tom tự có phương án cải thiện. Điều này, mình sẽ gắng ghi nhớ để sau này có con (nếu được), sẽ áp dụng và phát huy.

Phần cuối của cuốn sách, tác giả đưa ra 5 phương pháp để tăng cường cảm xúc tích cực. Mình sẽ không nói về vấn đề này, vì nó rất cụ thể rồi! Với lại, cuốn sách này khá mỏng, chỉ gồm 121 trang thôi. Đọc rất dễ hiểu, dễ hiểu lắm, không phải tư duy sâu đâu các bạn ạ! Thế nên, nếu các bạn thích thì có thể đọc, còn không thì cũng không sao đâu, mình không muốn vừa làm các bạn mất thời gian vừa làm phiền các bạn! (LOL)


Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

MÙA THU




Đã lâu rồi, đủ lâu để bỏ quên một thói quen. Thói quen viết về những cảm xúc của mình mỗi khi chuyển mùa.
"Thu đi rồi Thu đến...", năm nào chả vậy, ấy thế mà mỗi khi tóc vương chút heo may của gió, lòng không khỏi bồi hồi.
 Mùa Thu đến bắt đầu từ mùi hương ổi thơm ngọt ngào, thoang thoảng thêm chút hương hoa sữa. Rồi hương ổi tan vào gió, cuốn hết những dư vị cuối hè. Những cơn gió heo may kéo đến thường xuyên hơn, môi và tay đã bắt đầu khô se, từng tế bào da cựa mình, tróc vẩy chuẩn bị đón những luồng không khí khô lạnh bất chợt. Nắng hãy còn vàng ươm, rải mình dưới nền trời xanh ngăn ngắt. Nắng Thu vừa khô vừa ấm, vừa lạnh vừa mát, cảm giác cứ thế nào! Rất lạ, rất quen!Mùa vàng ươm đã đến, gió mùa đã gõ nhẹ lên từng ô cửa sổ và đánh động những chiếc lá từ lâu rồi! Ấy thế mà hôm nay mới cảm rõ, mới chạm rõ, mới thấy như được chạm gần, rất rất gần. Sáng dậy, đứng ngoài ban công, gắng hít hà mùi không khí ẩm ẩm, thơm thơm ngọt ngọt, quện với mùi đất và những nhành cây khô trong chậu. Cuộc sống này thật đáng yêu, đáng sống và đáng hưởng thụ làm sao!Mùa Thu cho ta yêu đời, cho ta yêu người và yêu cuộc sống.
Mùa Thu cho ta cảm giác lãng mạn giống như một nghệ sỹ.
Mùa Thu cho ta cảm nhận một sự khác về mình.
Sự khác ấy, như thể là chiếc lá xanh tươi chuyển sang màu vàng. Đó không phải là sự sắp kết thúc, mà là sự chuyển mình để mang đến sự hồi sinh cho một chiếc lá non khác. 

Mùa Thu, mùa mà mình yêu như là Hạ, như là Đông, như là Xuân. 

Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2013

NGƯỜI TIÊU DÙNG - NHỮNG GIÁM ĐỐC SÁNG TẠO THỰC SỰ
Hồ Ngọc Lan Anh – Công ty thương hiệu Lantabrand – www.lantabrand.com – (tham khảo tài liệu nước ngoài).

Một ngày nào đó không xa, tất cả các cách thức xây dựng thương hiệu mà chúng ta đang biết bây giờ sẽ trở thành một phần quá khứ của thế kỷ 20.

NGƯỜI TIÊU DÙNG - NHỮNG GIÁM ĐỐC SÁNG TẠO THỰC SỰ
Xây dựng thương hiệu giờ đây đã trở thành một quá trình khám phá cảm xúc và thiết lập quyền sở hữu tên tuổi cho các thương hiệu. Tương tự vai trò của Giám đốc sáng tạo, khách hàng sẽ cảm thấy dường như mình được nắm quyền định hình cho các sản phẩm và thương hiệu. Bắt nguồn từ ước muốn khác biệt hóa bản thân với thị trường đại trà, xu hướng chế tạo và sản xuất theo yêu cầu của khách hàng sẽ ngày càng tăng nhanh một cách linh hoạt và hiệu quả nhờ vào sự phát triển của công nghệ trong gia đình lẫn trong sản xuất.

-          Hãy thử nhìn Nike ID cho phép khách hàng lựa chọn vẻ bề ngoài của đôi giày theo 27 kiểu và ngắm nhìn tác phẩm sau cùng của họ từ 5 góc độ khác nhau.
-          Lab21 lại chọn cho mình một cách khác cao cấphơn, đó là tạo ra những sản phẩm chăm sóc da đặc chế cho từng cá nhân dựa vào AND. Khách hàng tiến hành kiểm tra AND tại nhà và trả lời một bảng câu hỏi nhằm xác định tình hình sức khoẻ làn da của họ. Sau đó , hệ thống tư liệu về da của BAB21 sẽ đưa ra công thức điều trị da phù hợp, đồng thời tên của họ cũng sẽ được đính ngay trên nhãn hộp.
-          Tự thiết kế sản phẩm cho riêng mình: Người bán hàng để kéo khách hàng nên đã cho phép họ có thể tự thiết kế chiếc nhẫn kim cương bằng ba bước vô cùng đơn giản. Điều này chắc chắn sẽ làm tăng doanh số của cửa hàng. Ví như, trang web diamond.com không chỉ giúp thiết kế một chiếc nhẫn cho riêng bạn mà rõ rang còn hướng dẫn bạn hiểu thêm về cách tính điểm cho kim cương, tạo lập phong cách và làm sao tìm được chiếc nhẫn với kích cỡ phù hợp.

NGƯỜI TIÊU DÙNG NGHI NGỜ HƠN, KHÔN NGOAN HƠN

Vì đa số các chương trình marketing lúc nào cũng hô hào những khẩu hiệu quá “tốt”, quá xa thực tế khiến người tiêu dung phải đặt dấu chấm hỏi nghi ngờ. Giờ đây, chính người tiêu dung đang ngày càng trở nên thông minh và hiểu biết. Do vậy, để tránh bị xếp vào danh mục những thứ không thích hợp hay tệ hơn nữa là trở nên lạc long trên thị trường, bạn không được đánh mất uy tín thương hiệu của mình hoặc đánh giá sai tâm lý, nhu cầu cá nhân của khách hàng mục tiêu.

Hơn thế nữa, các cong ty đứng sau tên tuổi của thương hiệu cũng cần phải cư xử trung thực và đúng mực nhằm tạo nên một hình ảnh tương xứng với chính giá trị của những người tiêu dung. Không phải cứ tạo cho mình một vẻ hào nhoáng mà thương hiệu tưởng rằng mình đã gây dựng đuợc mối quan hệ với khách hàng, điều này lại càng đặc biệt không đúng đối với các khách hàng nữ.

Một cách khác là bạn có thể truyền tải thông điệp của thương hiệu gián tiếp từ bên thứ ba. Có thể thông điệp của thương hiệu gián tiếp từ bên thứ ba. Có thể thông điệp ấy sẽ được đón nhận nồng nhiệt trong cộng đồng. Chúng ta có thể thấy nó cũng đang trở thành một xu hướng để tạo nên những kênh truyền thông mới cho thương hiệu với các hoạt động đa dạng mà mọi người quen gọi là các hoạt động quan hệ công chúng, bao gồm tài trợ, truyền miệng.

THỜI GIAN LÀ TIỀN BẠC

Đa số phụ nữ thích thời gian hơn tiền bạc. Không thể phủ nhận chính hàng tá thông tin và trách nhiệm gánh vác nhiều công việc cùng một lúc đã biến cuộc sống của mỗi người chúng ta trở lên quá tải, đến cả thời gian của mỗi người cũng trở thành một đơn vị tiền tệ mới.
Hơn nữa, chúng ta bị tràn ngập trong hàng mớ thông tin, chúng ta có thẻ mắc vào tình trạng mà Paco Underhill – tác giả quyển sách “tại sảo chúng ta lại mua?” gọi là khủng hoảng quá trình – chúng ta không biết làm sao mìh có thể đưa ra một quyết định khôn ngoan dựa trên tất cả thông tin kia với thời gian sớm nhất.
Người tiêu dùng không còn cách nào khác hơn là nhìn vào các công ty, giới truyền thông và những nhà marketing để gạn lọc thông tin. Đó chính là những công cụ giúp họ biên tập lại hàng mớ thông tin sẵn có. Vậy là thông tin quá nhiều mà không được biên tập lại, nó cũng giống như một thứ “thuốc độc”.
Để chọn lọc và truyền tải một cách hiệu quả những số liệu phù hợp đến một nhóm khách hàng đặc biệt, thương hiệu cần vận dụng điêu luyện và sắc sảo kỹ năng giải thích, phiên dịch và truyền tải thông tin. Nó đòi hỏi đằng sau mỗi thương hiệu là cả một tập thể những chuyên gia về văn hóa, đạo đức học, giới tính học và ngôn ngữ học của các quốc gia trên thế giới.
Trang web amazon.com được rất nhiều người truy cập yêu thích không chỉ bởi họ đưa ra những lời mời chào thích hợp dựa trên tư liệu của bạn, cung cấp các mục điểm báo quan trọng hơn nữa, họ cập nhật hàng ngày danh sách những sản phẩm mới nhất và “hot” nhất khách hàng đang mua. Cụ thể, họ tạo ra một nhân viên mua hàng cá nhân để giúp bạn tiết kiệm thời gian. Trang web được phiên dịch sang 6 ngôn ngữ với phong cách thiết kế phù hợp cho từng nền văn hóa khác nhau.

HÃY “NHÂN BẢN HÓA” CÔNG NGHỆ

Những tiến bộ về công nghệ tin học và web đã ném cuộc sống con người vào một guồng quay. Bằng sức mạnh phi thường cỉa một cuộc cách mạng, công nghệ thâm nhập vào mỗi khía cạnh đời sống nhanh hơn chúng ta tưởng. Thậm chí, chúng ta còn không kịp làm quen với những thay đổi đó bởi lẽ kiến thức về công nghệ ngày nay đòi hỏi phải được vận dụng ngay tức khắc vào cuộc sống.
Những thương hiệu thành công là những thương hiệu có khả năng “nhân bản hóa” công nghệ của mình bằng cách đem lại sự trải nghiệm cụ thể và rõ ràng cho người tiêu dùng. Vì vậy, chỉ những sản phẩm, dịch vụ và những hình thức truyền thông phù hợp với lối hành xử bẩm sinh của con người mới có khả năng chinh phục được người tiêu dùng, chứ không phải những chương trình được lập trình hoàn thiện.
Hewlett Packard tiến hành chiến dịch quảng bá trọn bộ sản phẩm của mình “Bạn + HP” với điểm nhấn là máy ảnh kỹ thuật số giúp khách hàng có thể dễ dàng sử dụng sản phẩm chỉ với những thao tác đơn giản nhất Những mẫu quảng cáo của HP đi thẳng vào các thao tác chụp hình – cách thức lưu trữ, chia sẻ và ghi lại những kí ức. Các máy ảnh và máy in của HP được mời chào với cam kết: “công nghệ mới giú bạn kiểm soát hoàn toàn quy trình chụp hình”. Để bảm bảo cho lời cam kết đó, HP còn có một chương trình hỗ trợ sản phẩm thông qua trang web hp.com.

KHÁCH HÀNG TOÀN CẦU, KÊNH TOÀN CẦU

Ở bất kỳ đâu, bất kì lúc nào, các phương tiện truyền thông luôn hiện diện quanh cuộc sống của chúng ta.
Dần dần người tiêu dùng sẽ ít cảm nhận được sự tách biệt của các kênh marketing và đến một lúc nào đó thì ranh giới của chúng sẽ hoàn toàn mất hẳn, bạn có thể cảm nhận thương hiệu ở mọi góc độ toàn diện: 360 độ với một kênh không gian 3 chiều.
JC Panney – một nhà bán lẻ khổng lồ với dịch vụ bán hàng qua catalog, hiểu làm sao họ có thể tận dụng sức bật của các đòn bẩy phối hợp cùng lúc nhiều kênh truyền thông. Tất cả chúng ta đều có sự liên kết chặt chẽ với nhau từ các cửa hàng, catalog, trang web đến hoạt động quảng cáo. Bạn có thể vào trang web jcpenny.com điền mã số zip, sau đó chọn rổ hàng hay tại các cửa hàng JC Penny ngay tại địa phương của bạn. Bạn cũng có thể yêu cầu nhà bán lẻ gửi catalog đến tận nhà hoặc mở ra xem trực tuyến. Thậm chí với những hàng hóa đã mua thông qua bất kỳ kênh phân phối nào bạn cũng có thể trả lại hay đổi lại tại bất kỳ đâu. Ở bất kỳ nơi nào, sự trải nghiệm của khách hàng với thương hiệu luôn đồng nhất.

CÁC XU THẾ VẪN ĐANG BIẾN ĐỔI

Rõ ràng là thế. Trong hội nghị bàn luận”Những xu hướng tương lai hàng năm lần thứ 9”, khi bàn luận về thị trường dành cho các khách hàng thuộc thế hệ “baby boomers”, có rất nhiều khái niệm đòi hỏi phải được định nghĩa lại. Ví dụ như bây giờ tuổi thọ trung bình của người Mỹ kéo dài thêm 30 năm so với một thế kỷ trước, vậy bao nhiêu tuổi người ta mới bắt đầu già? Nếu thương hiệu chỉ quẩn quanh những định kiến cũ của nhân khẩu học, chắc chắn chúng ta sẽ không thể tồn tại.



Cuốn sách này, chẳng dày cũng chẳng mỏng, chẳng cao ngạo cũng chẳng khiêm tốn. Là nó, một cuốn sách trông bình thường như bao cuốn sách khác, chỉ có điều nó sẽ đưa bạn đến những ngả đường của mạch nguồn cảm xúc để tự bạn tìm ra cách chiến thắng “Cái tôi”, là cách để bạn giải phóng bản thân khỏi những cơn giận, căn nguyên của mọi sự hoảng loạn và bất bình trong cuộc sống đa sắc màu này.
Với suy nghĩ của mình, tôi cho rằng cuốn sách này hơi thiếu khoa học, sách mà không có mục lục, thật khó để đọc vắn tắt theo thói quen thông thường. Thế là lần giở, lần giở, đọc đến đâu xâu chuỗi đến đó, nhưng rốt cuộc đọc xong, gấp sách lại đã quên luôn cái xâu chuỗi ấy rồi. Đọng trong trí nhớ mình không phải là những mục lục đã được phân loại gọn ghẽ nữa mà là CHÍNH CÁI TA ĐÃ NHẬN THỨC ĐƯỢC. Hoá ra sách đã ngấm vào suy nghĩ, đã dần len vào cảm xúc để dẫn dắt ta đi vào con đường sáng, tạm gọi là mức độ “giác ngộ” cơ bản.
Sự giận dữ vốn phát nguyên từ sự kỳ vọng quá mức, dẫn tới “định kiến’ hoặc “sự gắn kết sai lầm”. Mike George đưa ra những dấu hiệu để nhận biết sự giận dữ. Bằng việc nhận định Bản chất con người là bằng an, là yêu thương, nhưng dưới những tác động của ngoại cảnh , của sự “gắn kết” mà thói quen đó dần được bồi đắp lên thành “cái tôi”, tôi lớn dần lên và được “phán xét” bởi người khác và ngược lại, người khác “phán xét” tôi. Cứ thế, dần dần tôi không làm chủ được cảm xúc của tôi, cảm xúc của tôi được cho là do các tác nhân ngoài tôi mang lại. Mike George cho ta biết tác hại của giận dữ ảnh hưởng tới cơ thể, là tác nhân góp phần huỷ hoại sức khoẻ của ta như thế nào? Đó không đơn giản là sự đau đớn về thể chất mà còn lại sự què quặt cả tâm hồn. Làm sao để chiến thắng được căn bệnh giận dữ? Thì đây: Tha thứ và Buông bỏ chính là liều thuốc giã tật. Hơn hết, người trị bệnh cho ta phải chính là TA. Ta là chủ nhân của cơ thể hiện hữu, đồng thời là chủ nhân của tâm hồn vô hình. Hai thể XÁC và thể LINH tuy hai mà một tuy một mà hai. Cái quyết định cảm xúc của ta là cái LINH chứ không phải cái xác. Xác dù xấu xí xù xì, dù què cụt hay đẹp xinh, tất thảy không làm ta trở lên vui sướng hay khổ đau. Mà cái khiến ta vui với đời, tiếp nhận đời chính là THÁI ĐỘ. Để đạt được sự tĩnh tại, an lành trong tâm hồn, Mike đã tặng cho chúng ta các món quà vô cùng ý nghĩa, đó chính là các gợi ý thực hành buông bỏ, trải nghiệm cảm giác chuyển hoá cảm xúc tiêu cực sang trạng thái cảm xúc tích cực. Những trang cuối sách là nơi các hạt ngọc quý được lưu giữ, các hạt ngọc này sẽ truyền cho bạn cả suối nguồn tích cực nếu bạn biết cách thực hành nó hàng ngày, biến những gợi ý của Mike thành tinh tuý của mình, biến nó thành nguồn của cải vô tận mà bạn sẵn sàng cho đi để tạo phúc an lành.
Gấp sách lại, cảm giác như ta vừa được lôi ra từ góc tối, có những cảm xúc chỉ ta mới hiểu, ta những tuởng là bí mật riêng ta, ngỡ là liều thuốc tốt để tự chữa trị những cơn cảm xúc bất thường hoặc chế ngự chúng, ai ngờ đó lại là những viên thuốc độc, ủ lâu trong người càng mang bệnh. Cuốn sách này, như thể sách tra cứu y học, giúp ta uống từng viên thuốc giải độc – mà các viên thuốc ý chính là phương pháp thực hành điều chỉnh cảm xúc, hành động hàng ngày.
Hạt ngọc lấp lánh trong tâm hồn bạn, biết đâu lại được tìm thấy trong khi đọc cuốn sách này, chẳng có nhẽ Mike giỏi tìm ngọc trong cát thế sao? Biết đâu đấy, bạn nhỉ? Cuộc sống này vô thường mà!
_______________
“Hãy thức tỉnh bản thân và thứ tỉnh người khác trước sự thật về việc tự chịu trách nhiệm về cuộc sống của mình. Không cần tìm kiếm sự tha thứ từ người khác nếu nhận ra rằng họ cũng đang làm tổn thương bản thân họ. Bạn chỉ có thể tự tha thứ cho chính mình. Cấp độ tha thứ sâu sắc nhất là nhận ra sự thật BẠN không bị làm cho tổn thương. Sự thật/Chân lý thì không bao giờ thay đổi. Bản chất của bạn là bình an và yêu thương, bạn chỉ đánh thức nhận thức về điều này, vì không có gì có thể huỷ hoại đi sự thật ấy”.

Chắc hẳn là sự việc Nick Vujicic tới Việt Nam và diễn thuyết khắp 2 miền Nam - Bắc ở ta thì ai cũng biết, mình xem gần như tất cả các chương trình truyền hình trực tiếp các buổi bạn ấy chia sẻ, trong đó trực tiếp đến tham gia chương trình Tiếp lửa doanh nhân “Không bao giờ bỏ cuộc”. Đại ý là, trong buổi đó bạn ấy chia sẻ về rất nhiều điều: tốt nghiệp đại học ngành tài chính – doanh nghiệp, bơi lội, lướt sóng, đá bóng, chơi golf, lấy vợ, sinh con và giờ thì đang là CEO của công ty bạn ấy. Tức là bạn ấy cũng đang là một doanh nhân. Thế là bạn ấy, mặc dù mình chẳng thấy quan hệ gì mấy, mà vẫn được mời chia sẻ với doanh nhân cả miền Bắc Việt Nam, với chủ đề “Tiếp lửa”.
Nick chia sẻ về cách bạn ấy đặt mục tiêu trong cuộc sống: Hãy bắt đầu bằng việc thiết lập những mục tiêu nhỏ và thực hiện nó từng bước, từng bước một (small steps, small steps…); nếu đặt mục tiêu ban đầu đặt ra quá lớn, thì việc vấp ngã và thất bại sẽ to lớn và đau đớn hơn nhiều. Trong công việc kinh doanh của mình, đặc biệt quan tâm tới việc khích lệ nhân viên và tinh thần làm việc đội nhóm, luôn tâm niệm “We are One”. Khi bạn ấy viết, bạn ấy luôn phải cầm bút bằng chân, thậm chí ngậm bút bằng miệng, trong công việc, bạn ấy coi nhân viên như đôi chân, đôi tay của chính mình vậy. Nguyên tắc ứng xử trong kinh doanh của bạn ấy là sự trung thực. Khi bạn trung thực với bản thân, với gia đình, với đồng nghiệp và với xã hội, là bạn đang tự do (when you’re honest, you’re free), mình rất thích câu này, vì nó cũng là tôn chỉ sống của mình từ trước tới giờ.
Là doanh nhân, gia đình rất quan trọng đối với bạn ấy: “Tôi muốn con trai tôi có một người cha tốt, hơn là 1 trường đại học tốt”, “tiền không mua được người cha”. Nghe Nick nói, mình mường tượng ra được khối tri thức bạn ấy đã hấp thụ và vận dụng được trong bài nói chuyện hết sức phong phú, đơn giản, gần gũi và rất dễ hiểu. Cách xử lý tình huống rất tốt, khả năng sử dụng ngôn ngữ cũng rất đáng khâm phục, khi phiên dịch nói từ “vất vả”, bạn ấy phát âm được ngay và rất rõ ràng, mặc dù dấu sắc và dấu ngã trong tiếng Việt rất khó phát âm, điều này là một chiêu gây hứng thú cho người nghe, các bạn Tây khi sang các nước khác diễn thuyết rất hay sử dụng chiêu bài này (1. là nói về lãnh tụ nước đó, thì hôm qua bạn ấy đã nhắc đến Bác Hồ, khiến dân tình vỗ tay rầm rầm; 2. là nói tiếng bản địa, dân tình cũng vỗ tay rầm rầm, chứng tỏ ai cũng thích thú và tự hào khi tiếng mẹ đẻ của mình được người khác trân trọng và sử dụng, dù rất ít, thực ra cái này ai cũng thế, chẳng qua Nick nói tiếng Anh, chứ Nick mà là thổ dân Hawaii, mình gặp mà chào ảnh bằng câu: “Aloha” chắc ảnh cũng cười tít mắt!);
Trong vai trò doanh nhân, bạn ấy luôn nhắc nhở mình phải có trách nhiệm với xã hội, bạn ấy lấy ví dụ và hỏi “nếu tất cả các doanh nghiệp ngồi đây cùng trích khoảng 10% lợi nhuận để làm CRS thì chắc hẳn diện mạo của Việt Nam sẽ khác bây giờ như thế nào?”. Có những người nhân viên của bạn sẽ nói, tại sao công ty có lợi nhuận không chia cho chúng tôi, lại đi làm từ thiện. Thực tế, mỗi người nên tự ý thức rằng nếu bản thân bạn làm tốt công việc của mình, bạn sẽ có việc làm, doanh nghiệp của bạn sẽ có nhiều việc làm, quy mô sẽ mở rộng, khi quy mô mở rộng thì cần thuê thêm người làm, như vậy là gia đình bạn có cơ hội có thêm việc làm, người thân của bạn, bạn bè của bạn, người quen của bạn… và cả xã hội này đều có công ăn việc làm. Như vậy, đừng chỉ nghĩ đến lương, hãy nghĩ đến những việc to lớn hơn bạn có thể đóng góp cho xã hội.
Là doanh nhân, bạn luôn phải đối mặt với sự cô đơn, cô đơn một cách khắc nghiệt, bạn luôn phải ra quyết định, phải đối mặt với các cuộc khủng hoảng kinh tế, lợi nhuận doanh nghiệp, chế tài, thủ tục hành chính, đối thủ cạnh tranh… sẽ có nhiều người không hiểu bạn, nhân viên của bạn không hiểu bạn, người thân và gia đình không ủng hộ bạn, việc kinh doanh cũng giống như bàn chân nhỏ xíu của bạn ấy, lúc lên lúc xuống, lúc bổng lúc trầm, vì vậy bạn phải luôn trong tâm thế LÀM BẠN VỚI CHÍNH BẢN THÂN MÌNH để hiểu mình và vuợt qua khó khăn. Không ai có thể thay bạn giải quyết vấn đề của bạn.
Tới phần giao lưu với các doanh nhân (Q&A), mục này gây cho mình nhiều phần cảm xúc trái chiều, đa phần với tính cách của mình, càng đến những nơi đông người mình càng rụt rè và ít nói (thấy bản thân mình cứ nhỏ bé thế nào, khó tiếp cận với mọi người nên cứ ngồi thu lu một chỗ) nhưng mình rất chăm chú, chăm chú đến từng chi tiết của người hỏi và người trả lời.
Trước tiên, là một câu hỏi của một chị giáo viên mầm non (tóc cắt rất ngắn, mặc áo màu vàng và đôi mắt rất sáng), chị chia sẻ về công việc và bày tỏ sự ngưỡng mộ, khâm phục tấm gương như Nick: “Chúng tôi là những người - với đầy đủ các bộ phận của cơ thể, nhưng luôn cảm thấy mình thiếu động lực để có thể vượt qua được những khó khăn trong cuộc sống”. Mình nghĩ bụng bảo: “Cảm ơn chị đã hỏi, nhưng đấy là chị chứ tui thì tui nhiều động lực để sống quá, đến nỗi nhiều khi tui thấy tui thiếu thời gian, ước gì thời gian nhiều hơn để tui được sống nhiều hơn á”, nhưng thôi, nghĩ thế thôi chứ ai lại nói thế, mỗi người một mảnh đời mà, ai cũng giống mình có mà cả thế giới này toàn gái ế lạc quan yêu đời à? hà hà… Và Nick đã trả lời như nào nhỉ? Bạn ấy đã vượt qua mọi thứ, từ việc bản thân bạn ấy rất đau khổ, cô đơn, thậm chí muốn tự sát khi nhận thức được mình là người tay không chân và luôn luôn bị trêu chọc bởi bạn bè xung quanh. Và sau khi tìm cách để được chết, bạn ấy chợt nhận ra rằng mình muốn sống và sống có ích hơn bao giờ hết. Nguyên tắc để vuợt qua sự sợ hãi và động lực sống của bạn ấy là: 1. Luôn luôn cố gắng, đừng nghĩ về sự thất bại; 2. Không cho phép mình được sợ hãi trước những điều người khác nghĩ về mình; 3. Không cho phép người khác được quyền hạn chế năng lực của chính bản thân mình; 4. Trong cuộc sống, ngoài công việc, bạn hãy trải nghiệm về tình thương yêu; 5. Cần có đức tin, và anh ấy luôn tin rằng trên thiên đường anh ấy sẽ có đủ chân tay.
Sau đó, là câu hỏi của chị HTT, câu này mình thấy không cần phải chép chi tiết, nên thôi không bàn tới, chị ấy hỏi Nick xem Nick có muốn chia sẻ về việc cha mẹ bạn ấy làm sao mà có thể vuợt qua được mọi thứ để nuôi dạy người tàn tật như Nick? Nick muốn nói điều gì với các bà mẹ Việt Nam có những người con tàn tật hay không? Câu hỏi thì thế nhưng câu trả lời của Nick thì mình thích: “Có rất nhiều người đã hỏi tôi câu hỏi như vậy, nhưng tôi nghĩ người trả lời phù hợp nhất là bố mẹ tôi, có lẽ tôi sẽ khuyến khích bố mẹ tôi viết sách về câu chuyện này, các bạn có ủng hộ việc bố mẹ tôi viết sách không?”, cả khán phòng vỗ tay rào rào, nếu nhận được sự đồng thuận thế thì khi cuốn sách của bố mẹ bạn ấy phát hành, có khi lại gây sóng ở Việt Nam cho mà xem, giới truyền thông hẳn tốn khá nhiều giấy mực và trên FB hẳn sẽ có cả diễn đàn về việc này cho coi, :D!
Có một bạn, phóng viên truyền hình bản tin Kinh tế - Tài chính thì phải, hỏi đại ý là đã làm kinh doanh, thì các doanh nghiệp đều hướng tới lợi nhuận, vấn đề lợi nhuận là vấn đề sống còn của doanh nghiệp, thậm chí họ còn kinh doanh những ngành nghề gây tác hại cho cộng đồng, xã hội và môi trường, ví dụ như ngành sản xuất thuốc lá. Anh nghĩ sao về điều này và anh có thông điệp gì muốn chuyển đến những doanh nhân hoạt động trong ngành này? Trả lời câu hỏi này Nick lấy thêm ví dụ về các ngành nghề tương tự như những công ty sản xuất đồ ăn nhanh, đồ gây độc hại hoặc béo phì, các nhà sản xuất phim khiêu dâm thậm chí một phần của ngành truyền thông, khi gặp các sản phẩm đó, bạn là người tiêu dùng, bạn là người được quyền lựa chọn cái gì tốt cho mình, và bạn phải lựa chọn, một số vấn đề liên quan tới chính trị, Nick không muốn trao đổi tại đây. Mỗi người, mỗi doanh nhân, khi kinh doanh hãy nghĩ đến từ “Liêm chính” và sự “Hào phóng”. Tin tức truyền thông hoặc những bộ phim khi được trình chiếu đều gây ảnh hưởng nhất định tới khán giả, vậy bản thân bạn là phóng viên, bạn hãy hành động trước tiên bằng cách lựa chọn, biên tập đưa những tức tích cực tới cộng đồng. Đối với mình khi nghe câu trả lời này của Nick, mình khá thấy gần gũi, bởi lẽ khoảng 1 năm nay, sau sự cố TV hỏng mình bỏ luôn xem TV và cắt truyền hình cáp vì cảm thấy không cần thiết, chương trình gì hay lắm, cần lắm thì mình xem qua laptop; khi xem tin tức online, mình cũng chỉ đọc lướt qua để biết tiêu đề, thấy tin gì cần mới xem nội dung, tin tức về các vụ việc giết người, hiếp dâm từ bà già tới trẻ em, cháy nhà phóng hoả hay cảnh sát hình sự mình đều không xem, có khi 2 năm gần đây tin thời tiết là được mình để tâm hơn cả, cũng bớt nói chuyện chính trị và kinh tế rồi, đang muốn dọn dẹp tâm trí để thảnh thơi và phát triển nội tâm (biết là khó nhưng vẫn cố gắng thực hiện hàng ngày, từng chút từng chút một, thế nào cuối đời chả tiến bộ, nhỉ? bản thân mình có niềm tin tin là được rồi mà!).
Đến đây, MC Lê Anh quay sang hỏi Nick còn sẵn sàng cho bao nhiêu câu hỏi nữa, Nick cười lớn và nói: “Just one”. Mình hơi thất vọng tí vì thấy còn nhiều thời gian mà đã kết thúc (theo lịch là 11h45 chương trình kết thúc). Một cánh tay giơ lên, MC giới thiệu và mời bác lên sân khấu giao lưu với Nick, không hiểu sao, bác ấy lại rất hào hứng hỏi: “Tôi xin hỏi anh Nick có biết gì về nền kinh tế Việt Nam không? Anh có biết nền kinh tế Việt Nam đang khó khăn như thế nào không?”, ái chà chà là ái chà chà, mình tự dưng bất ngờ vì câu hỏi của bác ấy, nếu nói một cách “truyền thông” thì bác ấy cũng là một trong những tên tuổi khá nổi tiếng trong giới tài chính, ngân hàng, một doanh nhân thành đạt và có tuổi, sao trong buổi giao lưu này, bác lại muốn chia sẻ khó khăn của kinh tế nước nhà nhỉ? Thế là bác lên sân khấu, đứng tựa vào chiếc bàn của Nick, tay chống cằm, ngước lên nhìn Nick, Nick trả lời thong thả và dài nhưng đại ý là: “Tôi chắc là phải nghiên cứu lại nhiều sách vở và thông tin để trả lời câu hỏi của ông, và cũng xin hỏi ông một câu là: nếu ông làm trong ngành tài chính – ngân hàng thì vấn đề ông đang gặp phải là nợ xấu khó đòi phải không?”. Khán giả vỗ tay, bác doanh nhân lại hỏi tiếp: “Vâng, nếu Nick nói thế thì tôi càng phải có trách nhiệm chia sẻ với Nick về sự khó khăn của nền kinh tế Việt Nam hiện tại”, khán giả ồ lên, vỗ tay không dứt, đâu đó trong khán đài tiếng người với lên “xuống đi, xuống đi”, MC cũng rất chi là lúng túng, rồi cũng nói: “Vâng, nếu có thể thì xin phép Ông… chuyển chủ đề này sang một buổi khác, nếu được thì lần sau ông có thể làm chủ công cho buổi giao lưu đó được không ạ? nếu khán giả đồng ý xin cho một tràng pháo tay ạ!”… râu ria của đoạn này xin phép không chép hết, vì thực chất không để làm gì, và càng cho thấy “Nếu chúng ta muốn có những câu trả lời có giá trị, thì cần phải biết hỏi những câu hỏi có giá trị”, thực chất, không ai phủ nhận bác doanh nhân đó không có vị thế trong ngành, cũng không ai có thể phủ nhận được tuổi đời của bác ấy lớn, quá thừa chín chắn để phát ngôn, không hiểu hôm nay bác hưng phấn quá hay sao mà nói chuyện không hợp ngữ cảnh lắm, khiến mọi người, hoặc là mình cảm thấy những gì bác nói ở đây, thực sự không có giá trị, và chưa xứng với vị trí của bác khi được MC giới thiệu lên sân khấu thay mặt doanh nhân miền Bắc phát biểu, giao lưu với Nick. Sự việc có lẽ được chìm xuống khi sự xuất hiện của bác LPV, nhân vật kết nối Nick với chúng ta ngày hôm nay, sự điềm đạm, chỉn chu và khiêm nhường khi sử dụng ngữ điệu và kiểu chào Phật giáo của bác ấy gây ấn tượng với mình rất tốt (mình vốn thích kiểu chào của người Thái, Nhật và Hàn Quốc mà), bác ấy nói “Tại sao chúng tôi lại tiếp đón Nick nồng hậu như vậy là vì chúng tôi đồng cảm, yêu thương với Nick. Đất nước chúng ta cũng có quá nhiều người khuyết tật do hậu quả của chiến tranh và chất độc da cam...” (cái này mình thấy khác nhau mà, không giống lắm, một bên là bị di truyền hiếm, rất khách quan, một bên là do sự chủ động gây hậu quả của Mỹ đối với dân mình mà, nói vậy thật không công bằng cho lắm!). Tuy nhiên, sự xuất hiện của bác cũng phần nào xoa dịu đi “cơn địa chấn nhỏ” mà bác VVT đã đưa tới, dù sao cũng vẫn có một kết thúc đẹp. Mình vui!
Sau buổi giao lưu, các bạn ngồi xung quanh mình đều khá ưa thích Nick, và đối với mình, thực sự thích bạn ấy, rất cảm phục nghị lực và trí tuệ của bạn ấy, sự thông minh được biểu thị một cách tự nhiên, hồn hậu và được chứng minh bằng những thành công mà bạn ấy đạt được trong ngày hôm nay, sự thành công vuợt qua chính bản thân, lan toả ra cộng đồng, hữu ích và thắp lên những ngọn lửa đam mê cho rất rất nhiều người, tạo nên một làn sóng “Nick” tại nơi bạn ấy sinh sống, những nơi bạn ấy đi qua, thậm chí tôi đồ rằng cả những nơi bạn ấy chưa đến thì ngọn lửa nhiệt huyết và nghị lực sống của bạn ấy cũng truyền qua rồi!
Một lần nữa, xin được đứng ngoài tất cả các thông tin bên lề về Nick từ trước đến nay, xin cảm ơn bạn đã đến Việt Nam, cảm ơn sự hiện diện của bạn, được gặp bạn, nghe bạn nói chuyện thực sự là niềm vinh dự đối với tôi. Thank you!