Từ ngày Mẹ sinh ra chị em tôi đến nay, đã trải qua 40 năm cực nhọc, vất vả. Chị gái tôi hơn tôi 6 tuổi, dưới tôi còn một em trai và một em gái. Trước đây, tôi thường nói với mọi người rằng tôi quý bố tôi nhất, cho đến năm tôi khoảng 15 tuổi gì đó, không nhớ chính xác lắm, tôi nói với bố tôi rằng "Trước thì con qúy bố nhất, nhưng càng lớn con càng thương mẹ", Bố tôi lúc ấy rơm rớm, tôi nhớ rất rõ, ông có vẻ gì đó như hụt hẫng, như ghen tị, như tiếc, như cảm động. Tôi đoán là ông hơi cảm thấy mất mát một chút vì đứa con gái rượu của ông chia sẻ tình yêu, tình yêu mà vốn ông đinh ninh là nó chỉ dành cho ông, sang cho mẹ nó. Nhưng đồng thời, tôi cũng biết rằng ông cảm động, vì con gái của ông đã lớn hơn một chút, biết nghĩ hơn một chút, và có lẽ là ông đang nhớ tới người mẹ của mình.
Mẹ tôi, với tôi bà là một người phụ nữ thông minh và đảm đang. Mẹ nấu ăn không khéo, trừ các món ninh - hầm - nhừ, nhưng Mẹ giao tiếp giỏi, thẳng thắn, nghiêm túc và hết mình vì gia đình. Mẹ không biết trang điểm, ngại mặc quần áo đẹp, không biết cả cách dùng kem dưỡng da... Lần đầu tiên nhìn thấy mẹ bôi kem dưỡng, tôi bực mình gắt lên: "Sao mẹ có thể bôi như thế được nhỉ, bôi thế thì nhăn hết da chứ đẹp lên sao được". Đến mặc cái áo, cái quần, đi đôi dép mẹ tôi cũng may kiểu cổ hủ, màu sắc đơn điệu, bà một lòng một dạ "Già rồi còn hoa hoè hoa sói, chải chải chuốt chuốt không sợ người ta cười cho à?". Tôi thường gắt mẹ, không thích mẹ mặc những đồ đó đi cùng tôi. Đến một lần, khi Bố mẹ cùng tôi ra nước ngoài, đi du lịch lên vùng núi cao, mẹ tôi bị nẻ, da bong tróc cả, tôi nhìn thấy da mẹ đã nhăn nheo, bỗng thấy xót xa, cứ bắt mẹ ngồi yên để bôi kem dưỡng, rồi hướng dẫn mẹ cách dùng, lần đầu tiên tôi dịu dàng, ân cần với mẹ, hình như cũng là lần đầu tiên bàn tay tôi ôm trọn gương mặt mẹ, một cách nâng niu, trìu mến. Cảm giác giận mình, hờn mình và hối hận về cách cư xử với mẹ trước đây ùa về, tối hôm đó, tôi đã giấu những giọt nước mắt thương mẹ vào gối.
Tôi mải mê dong chơi, quên cả lối về thăm mẹ. Hôm ấy nhớ mẹ quá, tôi gọi điện cho mẹ, bảo là nhớ mẹ. Tôi sững sờ khi nghe mẹ nói "Mẹ cảm ơn". Tôi nhớ mẹ mà mẹ lại nói lời cảm ơn? Tôi suýt khóc, nhận ra rằng kể từ khi biết ghi nhớ mọi chuyện, tôi đã quên việc nói lời yêu thương và nhớ nhung bố mẹ. Mấy chục năm nuôi con, chưa bao giờ mẹ được nghe con nói lời nói nhớ mẹ, tôi đã khiến mẹ giật mình, phản xạ tự nhiên nói lời cảm ơn khi thấy ai đó đối tốt với mình. Tôi cúp máy và khóc. Tôi khóc vì cái sự vô tâm và khô khan của mình trong mấy chục năm qua khiến bố mẹ tôi thật thiệt thòi, thiệt thòi đến cả lời nói yêu thương của chính con cái của mình, dù những lời nói này đâu có mất tiền mua, đâu có quá khó khăn để tôi có thể tặng cho bố mẹ, thế mà tôi vẫn tiếc, vẫn keo kiệt không trao tặng cho người mà tôi thương nhất, biết ơn nhất trên đời.
Viết những dòng này, lòng tôi đang nhớ tới mẹ, vì hôm nay là ngày của mẹ, mẹ tôi khi xưa cũng là cô giáo. Tôi mong mẹ luôn khoẻ mạnh và bình an, mong mẹ có thể cùng tôi đi tiếp những chuyến đi xa, từ lên rừng đến xuống biển, cùng tôi ngắm nhìn những cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ, những phố phường đông đúc trên khắp thế giới này. Như những ngày qua, rất nhiều những chuyến đi của tôi có bố mẹ đi cùng, và tôi vẫn mong được đi cùng họ nhiều hơn nữa. Có ai đó bảo không thích đi cùng bố mẹ, đi với người già thật chán, nhưng với tôi, còn được đi cùng bố mẹ là tôi còn vui, còn thấy hãnh diện. Vì khi ấy tôi còn được thấy bố mẹ tôi khoẻ mạnh, vẫn đầy ước mơ, vẫn còn mong muốn. Quan trọng hơn cả là, để tôi thấy yên tâm vì ông bà vẫn đang ở bên mình.
(Viết cho mẹ nhân ngày 20/11/2013, với lòng nhớ mẹ vô cùng).
RSS Feed
Twitter
05:29
Chuông Gió (Nguyen Thai Phong)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét